CÁCH SỐNG TIẾT KIỆM Ở ĐỨC

Tiết kiệm điện: Những máy móc trong nhà cũ rất hao điện. Mình có thể đến hãng bán điện, hỏi mượn họ cái máy đo điện, mình đi rồi đem máy trả lại cho họ. Nếu máy giặt, tủ lạnh nhà mình tốn nhiều điện thì mình có thể lên chương trình mua máy mới để tiết kiện tiền điện. Việc này phải tính toán. Sau khi dùng máy móc gì thì mình tắt điện dẫn vào máy đó, không để stand-by cho tốn điện, thí dụ máy truyền hình, computer. Khi mình dùng, mình lại mở điện.

Lò sưởi: Phòng ngủ không cần sưởi. Ở VN khác, ở Đức khác. Khi mình ngủ, không cần nhiệt độ cao. Ai bị lạnh chân thì mang cái bao bọc ngũ cốc làm nóng vào giường hay mang chai nước nóng vào giường. Ở Đức cũng có cái mền điện, không tốn điện bao nhiêu. Sáng ra, mở cửa sổ cho không khí trong lành vào phòng ngủ, độ từ 5 đến 10 phút cho gió vào phòng, rồi đóng cửa phòng lại. Trước khi đi ngủ, lại mở cửa vài phút cho thoáng gió, dễ ngủ. Ở phòng khách và phòng tắm phải mở lò sưởi, để nhiệt độ thấp nhưng thường xuyên sưởi. Sau khi tắm phải mở cửa sổ để không khí ẩm thấp rời khỏi phòng tắm. Nếu không thay không khí thì căn phòng sẽ bị mốc, rất khó chữa. Người thuê nhà phải chịu chi phí sửa nhà. Chi phí này rất cao.

Máy giặt: Nếu ai không làm ruộng thì quần áo không đến nỗi dơ sau khi mặc một lần. Mùa hè khác, mùa đông khác. Mùa hè, trời nóng, ra mồ hôi nhiều, mình không muốn mặc lại cái áo phông lần nữa, nhưng vào mùa đông, mặc một cái áo hai ngày cũng chẳng sao. Quần jeans cũng vậy, không cần thay mỗi ngày. Không cần phải dùng nhiệt độ cao hay nấu quần áo. Giặt quần áo với nhiệt độ thấp, 40 độ, quần áo cũng sạch sẽ. Thỉnh thoảng giặt quần áo lót với nhiệt độ cao để tránh vết ố.

Mua bán đồ đạc, vật dụng trong nhà: Ở Hamburg có trang cho người ngoại quốc mua bán các đồ đạc, dụng cụ trong nhà, quần áo khi họ về nước. Ở thành phố này, rất nhiều người ngoại quốc đến làm việc. Họ bán lỗ, bán tháo để trở về nước họ khi hết hợp đồng. Đa số là dân giàu nên mua hàng rất tốt. Trang này trên facebook, có tên là Things to be sold in Hamburg. Họ chỉ dùng tiếng Anh vi nhiều người ngoại quốc không biết tiếng Đức. Ở các thành phố khác thì phải mò xem trang đó tên gì.

Quần áo: Người Đức làm từ thiện bằng cách mang vật dụng trong gia đình như bàn ghế, đèn đóm, khăn trải bàn v.v. và quần áo tặng cho nhà thờ. Nhà thờ bán lại để có tiền làm việc khác. Nếu khu đó người giàu ở thì đồ đạc của họ là hàng sang trọng. Nhà thờ vừa bán vừa cho, giá rất hạ. Có khi cái áo Mantel giá hơn 1.000 Euro chỉ bán có 10 Euro. Ai không coi đề tài sĩ diện là quan trọng thì tiết kiệm được một số tiền rất lớn. Sách vở cũng vậy. Người ta tặng cho nhà thờ nhiều quá, bán không hết, nhà thờ đem đi bỏ vào container chứa giấy recycling. Tôi mua từ điển mỗi cuốn vài Euro để dùng cả đời.

Thực phẩm: Siêu thị hạ giá thịt hay xúc xích gần hết hạn, hạ khoảng 30 phần trăm. Nếu mình ăn ngay hay nấu ngay ngày hôm đó rồi ăn hai ba ngày sau vẫn được. Họ bắt buộc phải hạ giá như vậy. Họ không được phép bán thực phẩm đã hết hạn.
Mỗi ngày thứ hai và thứ năm trong tuần cũng như thứ sáu và thứ bảy là ngày khách mua thực phẩm cho cuối tuần, hầu hết các siêu thị đều có thực phẩm hạ giá. Các tờ quảng cáo được bỏ vào thùng thư của mình trước đó. Mình ghi lại siêu thị nào bán thứ gì mình muốn mua, mình chỉ mua thứ đó thôi. Khi mình vào cửa siêu thị, họ luôn luôn bán một loại trái cây giá hạ và một loại rau giá hạ. Mình chỉ mua hai thứ đó thôi. Thịt cũng vậy. Tuần này họ hạ giá loại thịt này, tuần sau loại thịt kia. Mình ăn theo họ. Thứ gì mình ăn cũng được. Muốn tiết kiệm thì phải dễ ăn mới tiết kiệm được.
Tiệm bánh mì mỗi ngày vào buổi chiều, khoảng 1 giờ trước khi đóng cửa tiệm thì hạ giá bánh mì và bánh ngọt còn nửa giá. Mình để ý thì mua được hàng giá rẻ. Bánh mì đen không cần ăn bánh mới, ăn cả mấy ngày sau vẫn được. Chỉ có bánh baguette thì cứng như củi, ăn không nổi.

Cắt tóc, nhuộm tóc, uốn tóc: Tiệm nào cũng dạy người học nghề. Người học nghề phải thực tập nên cần người mẫu để cắt tóc, nhuộm tóc, uốn tóc v.v. Vì vậy nên mình hỏi tiệm làm tóc để xin cái hẹn. Làm tóc như vậy miễn phí, người học nghề cắt tóc xong, người dạy nghề phải xem lại, có khi phải cắt lại cho người mẫu. Người mẫu chỉ tặng cho người học nghề chút tiền pourboir thôi.

Xin mẫu mỹ phẩm ở tiệm thuốc tây: Khi mình có dịp mua thuốc tây, mình hỏi người bán thuốc mẫu mỹ phẩm, kosmetische Probe. Thường là hàng hiệu mới bán trong tiệm thuốc tây, giá rất cao. Khi mình đi du lịch, mình mang theo các mẫu này dể dùng, rất nhẹ nhàng, không phải mang cả tube crème theo cho nặng.

Trả giá: Ngày xưa, ở Đức không ai trả giá nên người bán rất bực mình khi khách trả giá. Nhưng bây giờ thì khác. Dĩ nhiên mình mua tờ báo thì không cần trả giá, đi siêu thị cũng không trả giá. Nhưng mua nhà, mua xe là những thứ không phải ngày nào cũng mua như bánh mì thì trả giá là chuyện thường. Mua quần áo cũng vậy. Mình gom góp một đống quần áo rồi trả giá, xin Mengenrabatt vì mình mua nhiều. Dĩ nhiên là trong tiệm của tư nhân thì trả giá được, còn chuỗi cửa hàng như C&A thì người bán hàng không có cách gì giảm giá cho mình được, trừ khi quần áo có lỗi, như cái áo mất một nút áo hay có vết ố.

Karin Puttfarken, M.A., Hamburg, Đức

Be the first to comment

Leave a Reply